Sự xa xỉ “xót xa”?
Vài tháng trước, khi thông tin về một bát phở bò Kobe lên tới gần một triệu một bát mà vẫn có gia đình kéo cả nhà đi ăn, không ít người đã tỏ ra bức xúc. Chia sẻ trên một diễn đàn, bạn nguoikobe chỉ trích: “Dù với bất cứ nguồn tiền từ đâu, lương thiện hay không lương thiện, ăn uống kiểu này biểu thị một trình độ tâm thức rất kém cỏi, thiếu lương thiện gần như vô đạo đức. Trong bối cảnh khó khăn chung của đất nước, với mức sống chung của đa số đồng bào còn rất thấp, lại có những người vẫn vô tâm cúi xuống hì hụp những tô phở quá đắt tiền như thế thì họ cần phải học tập suy nghĩ, tình cảm, phẩm cách đạo đức của em bé Nhật Bản 9 tuổi kia thôi”
Rồi khi báo chí mổ xẻ chuyện hàng loạt những sao Việt khoác lên mình những bộ cánh, những phụ kiện lên đến hàng trăm triệu, thậm chí là hàng tỉ đồng, làn sóng phẫn nộ càng được đẩy lên cao với hàng loạt những lời kết tội: “Họ làm như thế chỉ để khẳng định mình sành điệu, nhiều tiền. Một người dù giàu đến đâu đi nữa mà tiền mồ hôi, nước mắt của họ thì chắc chắn không phung phí vô tội vạ đến thế. Toàn những người sống dựa vào tiền của người khác nên mới hoang phí thế. Giới kinh doanh dù nhiều tiền nhưng bỏ ra một đồng không đáng họ cũng tiếc. Đồng ý rằng tiền của người ta làm ra người ta có quyền hưởng thụ theo cách riêng nhưng tôi thì không tin những người dám vứt cả trăm triệu vào một bộ quần áo là những người kiếm được đồng tiền chân chính”.
Hưởng thụ từ giàu có là có tội?
Mỗi người sinh ra đều hướng cuộc sống của mình đến sự sung túc, giàu có, thế nhưng khi chứng kiến sự giàu có, xa xỉ của người khác, dường như họ lại không chấp nhận điều đó. Để bảo vệ quan điểm của mình, những người này đưa ra các lý do biện hộ như: “Sao tiền đó không đi làm từ thiện?”, “Nếu như họ bớt đi một bộ quần áo thì rất nhiều người nghèo đã bớt khổ hơn”… Sự liên hệ, so sánh này xem ra được rất nhiều người ủng hộ. Thậm chí, giới truyền thông cũng tốn không ít giấy mực để khẳng định rằng: “Trong thời buổi kinh tế đang ngày càng khủng hoảng và “yếu đuối”, ngay cả đến nữ hoàng Anh cũng phải thắt lưng buộc bụng, chẳng dám dùng đồ quá đắt tiền. Nhiều minh tinh nổi tiếng thế giới cũng hạn chế sự xa xỉ của mình. Người dân trong nước cũng đang khốn đốn vì giá cả leo thang. Sao Việt lại như trêu ngươi “dân thường” bằng cách phô trương sự giàu sang” (Theo 24h).
Có một sự thật là cho dù số đông có lên án, phản đối thì sự giàu có và hưởng thụ không hề có tội. Và rõ ràng nếu muốn đất nước ta, người dân ta có một cuộc sống khấm khá hơn thì chắc chắn cần phải loại bỏ tư tưởng giàu là có tội, sống xa xỉ là vô lương tâm. Không thể vì anh nghèo, anh không có tiền đóng học cho con mà những người xung quanh không được ở nhà lầu, đi xe hơi. Tư tưởng cào bằng này chắc chắn không thích hợp với thời buổi kinh tế thị trường.
Dù bạn không muốn công nhận nhưng thực tế là nếu có tiền, người ta có quyền hưởng thụ theo cách mà họ muốn. Không thể vì họ tiêu xài xa xỉ mà chúng ta lại khẳng định chắc như đinh đóng cột: “đó là tiền bất chính vì nếu là mồ hôi nước mắt nó sẽ không bị phung phí như thế”. Khái niệm phung phí ở đây cũng nên hiểu một cách linh hoạt hơn bởi rõ ràng với những người ít tiền thì đó là phung phí, còn với người giàu có, đó là sự hưởng thụ để bù đắp cho những vất vả mà họ đã phải trải qua.
Làm từ thiện hay giúp đỡ người nghèo, đó là một nghĩa cử cao đẹp, thế nhưng giúp đỡ người nghèo không chỉ đơn thuần là đem tiền ra phân phát cho họ. Tạo ra những công việc để những người đó có thể tự nuôi sống mình đó cũng là một cách sống có ý nghĩa. Rõ ràng khi những người giàu có thể làm được việc đấy thì họ cũng đáng trân trọng và xin đừng khắt khe với sự hưởng thụ của họ.
Tạm kết cho bài viết, xin được dùng lời bình luận của một bạn đọc để mọi người cùng suy nghĩ: “Nhận xét về cách chi tiêu của người khác, bao giờ cũng có những câu bình luận kiểu như: “ Nếu tôi có tiền thì...”, “Sao ko làm từ thiện”... Xin lỗi nhiều người trong số đó chắc gì đã biết quan tâm tới người thân của mình hay những người nghèo quanh mình mà lớn tiếng ? Tôi cũng là một người làm công ăn lương nghèo nhưng tôi không phản đối những người giàu có quyền hưởng thụ, bởi vì đó chính là một trong những động lực để làm giàu, miễn đừng tham ô hối lộ lấy tiền bất chính đi ăn xài là được. Tôi nhớ lúc đi học tôi đã từng đọc một quyển sách trong đó có nói đại ý một người giàu đem tiền đi đầu tư để kiếm lời nhiều lúc còn tốt cho toàn xã hội hơn nhiều so với đem số tiền đó đi cho không, bởi nó tạo ra cho xã hội động lực phát triển.Và tôi thấy điều đó rất đúng”.
Bình Nhơn